Nuối Tiếc – Thơ Lệ Thy

Tháng Tám Saigon buổi chiều ngập nắng
Tiếc thương về ngày ấy thưở xa xưa
Tìm đến thăm con đường cũ ngậm ngùi
Nơi chốn đó giờ đã thành xa lạ
          Hàng me xanh đã thôi không rợp bóng
          Lá tiêu điều như đời bỗng tang thương
          Cổng tường cao giờ rêu phong lấp phủ
          Giàn tường vi chết rủ tự bao giờ
Thấp thoáng vườn xưa cỏ cây tan tác
Nơi thân quen nay thành chốn hoang vu
Người xưa ơi dù dặm trường cách trở
Nhớ thương hoài như từ thưở ban sơ
          Thoáng mơ xa trong ảo giác nhạt nhoà
          Balcon đó những chiều vàng hanh nắng
          Lúc bên anh tâm hồn thêm sâu lắng
          Tim nồng nàn sao mặt cứ thẹn thùng
Anh bâng khuâng gửi trao lời tình tự
Em cúi đầu trốn lánh tiếng yêu thương
Đừng giận hờn em, ngày thơ khờ dại
Phút ngập ngừng ta lạc mất đời nhau

Paris, 09/ 2011
Lệ Thy

Bài này đã được đăng trong Thơ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s