Tình – Bảo Quyên

anh gom tia nắng ấm
tô đôi má em hồng
nắng vui lời hò hẹn
tình dậy sóng lâng lâng

anh vẫy tay gọi gió
thổi qua mấy rặng thông
đưa em vào giấc ngủ
tình nghe đã thật gần

anh xin trời đừng mưa
làm ướt gót em về
những dấu chân nhẩy múa
tình dạt dào bến mê

anh hái hoa phượng vĩ
cài lên suối tóc mây
tóc lả lơi theo gió
tình vật vờ cơn say

anh chọn mầu trời xanh
may tặng em áo mới
rồi áo chẳng còn xanh
tình ngỡ ngàng trên môi

anh cho em mùa xuân
thuở bình minh cuộc đời
em quay đi hờ hững
tình nhạt nhoà chơi vơi

anh trở lại chốn xưa
hoa phượng đỏ trên cành
nắng mềm như dải lụa
tình đầu đời mong manh

anh tiếc nhớ những chiều
khi hoàng hôn sắp lặn
cây cỏ buồn hắt hiu
tình như giọt sương tan

anh ôm xác lá khô
bên triền đồi hoang vắng
nghe dư âm ngày cũ
tình vẫn còn miên man

Bảo Quyên


Nguồn trích đăng: http://chimvie3.free.fr/43/baoqyt053_tinh.htm

Bài này đã được đăng trong Thơ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s