Tình Nghĩa Vợ Chồng qua lăng kính người PHỤ NỮ HUẾ – Mai Băng Thanh

Một người bạn cũ điện thoại nhờ tôi tư vấn về bệnh tình của vợ anh ấy , anh. Sau khi nghe tư vấn xong , anh ấy than thở : ” Sao dạo này tính tình của bà xã mình thay đổi quá . Bẳn gắt ghê lắm nên không khí gia đình rất nặng nề T ạ ” Tôi khuyên bạn : “ Bởi vậy , vợ chồng người ta mới gọi là duyên nợ đó . Lúc trước yêu nhau , rồi lấy nhau , sống những tháng ngày thanh tân hạnh phúc thì gọi là chữ DUYÊN , đến bây giờ già cả , đau yếu , rồi thay đổi cả thể xác lẫn tâm hồn thì gọi là chữ NỢ . Cho nên anh phải cố gắng chịu đựng , chiều chuộng chị ấy cho trọn nghĩa tào khang chứ “
Bạn tôi cười : T định lên lớp cho mình đó à ??
Tôi cười xòa …..
Đúng như tôi đã nói , tình nghĩa vợ chồng gắn liền với hai chữ DUYÊN NỢ . Có DUYÊN NỢ thì mới sống với nhau đến răng long đầu bạc được . Nhất là đối với phụ nữ HUẾ , ý thức “ xuất giá tòng phu “ , “ phu xướng phụ tùy “ đã ăn sâu vào tiềm thức như một định luật toán học bất di bất dịch trong cuộc sống .
Tôi lớn lên trong chiếc nôi gia đình HUẾ như vậy đó . Mẹ tôi là người ảnh hưởng Nho giáo , nên ý thức TAM TÒNG TỨ ĐỨC được bà áp dụng triệt để trong cuộc sống . Từ khi xuất giá , bà đã toàn tâm toàn ý lo cho chồng và gia đình nhà chồng . Trong gia đình , tôi chẳng khi nào thấy cha mẹ to tiếng với nhau . Ba tôi ảnh hưởng Tây học , đi xuất ngoại châu ÂU nhiều lần , nên cách đối xử không hoàn toàn gia trưởng , nhưng mẹ tôi là một phụ nữ HUẾ , nên ý thức hệ “ Tòng phu “ được mẹ tôi thể hiện rất vẹn toàn . Bà thương chồng , thương con , lo lắng mọi việc trong gia đình chu đáo , nhưng tất cả mọi quyết định trong nhà đều phải thông qua ý kiến của ba tôi , và tiếng nói của ông là quyết định sau cùng cho mọi việc .
Tôi là con gái đầu lòng . Ba tôi là người rất hiếu học , nên tất cả chị em chúng tôi đều phải học , và phải học thật giỏi . Chúng tôi có lỗi gì trong học tập là đều bị ba tôi nghiêm khắc phạt đòn roi . Mẹ tôi tuy rất thương chúng tôi nhưng chưa lần nào dám can thiệp .
Những khi trái gió trở trời , ba tôi bệnh là tôi lại thấy mẹ tôi toàn tâm toàn ý săn sóc từ miếng ăn đến giấc ngủ . Còn trái lại , khi mẹ bệnh là cố gắng chịu đựng , không một lời than thở , vì sợ ảnh hưởng đến công việc của chồng .
Cho đến một ngày ……. Căn bệnh nan y ác tính đến với mẹ tôi nhanh như bão táp , quật ngã bà chỉ trong vòng nửa tháng . Những ngày cuối cuộc đời , trước khi đi vào hôn mê sâu , bà luôn trăng trối dặn dò tôi nhiều điều . Điều bà lo lắng nhất không phải là cuộc sống của chị em chúng tôi , vì tất cả anh chị em chúng tôi đều may mắn thành danh và thành nhân , mà là lo cho ba tôi cô đơn chiếc bóng , không ai chăm sóc khi bà đã khuất núi . Tôi phải hứa với mẹ tôi rằng , tôi sẽ thay mẹ chăm sóc ba chu đáo , mẹ tôi mới yên lòng nhắm mắt .
Ảnh hưởng từ cuộc sống êm đềm của cha mẹ , tôi lớn lên , được ăn học như bao thiếu nữ khác .
Ý thức Tam Tòng cũng ăn sâu trong ý thức hệ của tôi . Tôi răm rắp nghe lời ba , chọn ngành Y Khoa , vì ba tôi ước ao có con gái làm Bác sĩ , mặc dù ước mơ của tôi là học Luật và trở thành một Luật sư tài giỏi . Tôi chọn ngành học theo ý muốn của cha như một định mệnh của cuộc sống .
Rồi khi tốt nghiệp đại học , tôi lập gia đình . Cuộc sống hôn nhân không phải là hoa mộng , cũng không phải là con đường trải thảm nhung đỏ cho đôi lứa yêu nhau .
Về làm dâu xứ TRUỒI trong hoàn cảnh đất nước của buổi giao thời . Biết bao nhiêu khó khăn , nặng nhọc đè nặng lên đôi vai gầy guộc của một cô tiểu thư chỉ biết học tập đèn sách trong sự ấp ủ của bàn tay cha , của đôi vai mẹ .
Tôi ngỡ ngàng về làm dâu xứ TRUỒI , quê hương nổi tiếng của vùng THỪA THIÊN HUẾ , chè Truồi , mít Truồi , dâu Truồi …. ôi chao , biết bao nhiêu thứ làm nên một quê hương Truồi thơ mộng , nhưng cũng quá nhiều khó khăn trong cuộc sống .
Đôi vai chưa từng biết đến chiếc quang gánh như thế nào , nhưng về nhà anh , tôi phải đi cùng mẹ chồng và trên “ đôi vai gầy guộc nhỏ “ như Nhạc sĩ TRỊNH CÔNG SƠN đã viết là chiếc quang gánh , gánh theo những trái mít và những bó chè ra chợ bán . Tôi đi liêu xiêu không vững , và đau rát cả hai vai , nhưng không dám một lời than thở . Bởi những gì tôi đang gánh trên vai , đã từng theo mẹ chồng tôi suốt cả đời người , để nuôi anh ăn học , nên người hữu dụng cho xã hội ngày nay . Đôi vai mẹ cũng gánh vác giang san nhà chồng , cùng ba chồng tôi dạy dỗ , tạo nên một con người nhân cách , mà con người nhân cách ấy đã cùng tôi đi gần trọn con đường đời .
Còn tôi , chỉ gánh một đôi lần , vào những ngày chủ nhật , hay ngày nghỉ lễ , vì bình thường tôi phải làm việc ở Bệnh Viện Phú Lộc để khám và chữa bệnh cho những người Phú lộc , và dĩ nhiên trong đó cũng có những người ở Truồi , là bà con , bạn bè , gia đình của chồng tôi .
Cuộc sống hôn nhân không phải là hai người trong cuộc cùng song hành trên một con đường bằng phẳng . Có những đoạn đường thác ghềnh , khúc khuỷu , quanh co , cũng có lúc phong ba bão táp . Tôi theo gương mẹ tôi , sống với châm ngôn : “ cơm sôi bớt lửa “ . Những lúc cơm không lành , canh không ngọt , tôi chọn giải pháp im lặng . Khi tĩnh tâm suy nghĩ , nhận ra điều đúng sai , những lúc vợ chồng êm đềm bên nhau , tôi nhẹ nhàng giải thích .
Chồng tôi không thích những hình thức phù phiếm bề ngoài . Sinh nhật tôi , hay những ngày kỷ niệm quan trọng trong cuộc sống lứa đôi , anh không bao giờ tặng hoa hay tặng quà . Anh thường nói , anh đã trao cho tôi cả cuộc đời . Cứ như vậy , chúng tôi sống yên ấm trong hạnh phúc lứa đôi , càng ngày càng bền chặt .
Rồi cũng đến ngày tôi gả con gái . Xuất giá tòng phu . Con gái tôi lại theo chồng . Và người bạn đời của cháu là một người nước ngoài . Trước ngày cưới , gia đình nhà trai có trao đổi với chúng tôi về những lễ vật cần thiết phải có để họ lo cho chu toàn lễ cưới . Tôi trả lời thành thật rằng chúng tôi không đòi hỏi gì cả , mà chỉ mong muốn nhà trai làm đủ thủ tục , lễ nghi theo đúng phong tục Việt Nam . Thế là ngày cưới diễn ra trong không khí ấm áp của một lễ cưới thuần Việt . Đoàn nhà trai gần ba mươi người từ Tokyo và Hokkaido bay qua , bưng đầy đủ các mâm lễ vật để xin rước dâu theo phong tục Việt Nam . Lúc dặn dò con gái trong khi hành lễ , tôi đã rất xúc động : “ Mẹ nuôi dạy con khôn lớn , cho con ăn học nên người , dạy con đủ Tam tòng tứ đức . Nay con theo chồng về xứ xa , mẹ mong muốn con sống như ba mẹ đã sống , yêu thương , kính trọng cha mẹ chồng , anh em , họ hàng nhà chồng . Con phải yêu thương chồng , kề vai sát cánh bên nhau cho đến cuối cuộc đời , dù rằng trong cuộc sống có thể sẽ gặp nhiều khó khăn ….. “ Tôi nhận thấy ánh mắt đồng cảm và thán phục của gia đình họ nhà trai . Họ như nuốt những lời tôi dặn dò con gái , khi người phiên dịch nói hết những gì tôi nhắn nhủ con gái trong ngày trọng đại nhất cuộc đời .
Và cứ như vậy , tôi mong muốn sống trọn đời với người mình đã chọn và trao gửi , cũng như mong con gái mình hạnh phúc trong cuộc sống hôn nhân , dù ở thế kỷ 21 này , nam nữ đã nâng lên tầm bình đẳng , nhưng trong sâu thẳm của trái tim , tôi vẫn biết rằng , cuộc sống lứa đôi vẫn dựa trên nguyên tắc : Đồng vợ đồng chồng tát bể Đông cũng cạn .

BS Mai Băng Thanh
(viết vào tháng 6 năm 2010)

Bài này đã được đăng trong Viết về Huế, Đôi dòng cảm nghĩ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s